10 điều dạy con về bản đồ và quả địa cầu

Bản đồ và quả địa cầu thu hút trẻ em một cách tự nhiên, ở tính mạo hiểm của trẻ, về cướp biển, các cuộc thám hiểm. Bạn có thể dạy con về những bản đồ và quả địa cầu đơn giản ngay khi con còn rất nhỏ. Mặc dù trẻ không thể nhớ được mọi sự kiện, cũng như không hiểu được đầy đủ về vĩ độ và kinh độ, chúng vẫn tích lũy được kiến thức và sẽ làm dày sự hiểu biết của mình khi con dần lớn lên.

10 điều bạn có thể dạy con về bản đồ và quả địa cầu:
(Bài viết của tác giả Robyn Good trên touristmeetstraveler.com)
1.    Sự khác biệt giữa bản đồ và quả địa cầu: Giải thích với con một cách đơn giản rằng bản đồ là hình vẽ trên mặt phẳng của trái đất, còn quả địa cầu mô tả hình dạng thật của trái đất.
2.    Đất liền và biển: Một trong những điều đơn giản nhất để dạy về bản đồ, ngay cả với 1 đứa trẻ rất nhỏ cũng có thể hiểu được, là sự khác biệt giữa đất liền và biển trên quả địa cầu hay bản đồ. Phân biệt màu nâu và màu xanh lá cây để biểu hiện đất liền và màu xanh nước biển để mô tả mặt nước.

3.    Kinh tuyến và vĩ tuyến: Kinh tuyến chỉ ra tây và đông, hay bên trái và phải trên bản đồ. Vĩ tuyến chỉ ra bắc và nam, hay phía trên và phía dưới. Chỉ cho con thấy đường xích đạo ở vị trí vĩ độ 0°, chia trái đất thành hai cầu bắc và bán cầu nam. Kinh tuyến gốc ở vị trí kinh độ 0°. Sử dụng 2 vị trí này trên bản đồ giúp bạn tìm được vị trí chính xác của bất cứ điểm nào trên thế giới.
4.    Các châu lục: Phân biệt 7 châu lục là cách cơ bản nhất để xác định các khu vực khác nhau của trái đất. Có một cách tốt để củng cố trí nhớ của con khi xác định mỗi địa danh là gắn chúng với động vật hoặc cái gì đó tương tự. Ví dụ: “Đây là Trung Quốc, nơi gấu trúc đến từ đó”, “Bắc Mỹ là nơi chúng ta đang sống”.
5.    Vị trí nơi con đang đứng: Cho con thấy nơi con đang sống, những thông tin chi tiết hơn cả thông tin châu lục, quốc gia, bang. Thậm chí nếu bản đồ đủ chi tiết, hãy chỉ cho chúng cả thành phố hoặc vùng.
6.    Các phương hướng chính: Đông, Tây, Nam và Bắc. Chứng tỏ chúng liên quan đến các địa điểm trên quả địa cầu hoặc bản đồ. Chỉ ra các hướng như Bắc của xích đạo, Bắc và Nam Mỹ. Khi con đã hiểu cơ bản về các phương hướng, bạn có thể yêu cầu chúng xác định “Tây Âu ở đâu?” hoặc “Châu lục ở cực Nam là châu lục nào?”
7.    Các đại dương: Dạy con về 5 đại dương trên thế giới là một cách tuyệt vời để mở rộng hiểu biết của chúng về bản đồ. Đó là: Ấn Độ dương, Thái Bình dương, Đại Tây dương, Bắc băng dương, Nam đại dương. Hãy bắt đầu với đại dương ở gần vị trí của bạn nhất. Khiến cho nó liên quan tới trẻ nếu con đã đến bãi biển nào thuộc đại dương đó: “Con có nhớ bãi biển chúng ta đã đi nghỉ hè năm ngoái? Đó là 1 phần của đại dương …”
8.    Chỉ dẫn: Các biểu tượng sẽ giúp chỉ ra các địa danh khác nhau trên bản đồ. Các biểu tượng khác nhau được dùng tùy thuộc vào đó là bản đồ thế giới hay bản đồ thành phố. Nó có thể giúp xác định các dãy núi hoặc đường tàu hỏa. Xác định các chỉ dẫn trên bản đồ và sau đó cùng với con bạn tìm kiếm mỗi điểm tương ứng trên bản đồ.
9.    Các loại bản đồ: Khi bạn có nhiều loại bản đồ và quả địa cầu khác nhau, hoặc khi bạn đi thăm thư viện, hãy chỉ cho con bạn thấy rằng có nhiều loại bản khác nhau về thế giới, hoặc 1 quốc gia, thậm chí 1 thành phố cụ thể. Một số có thể là bản đồ khí hậu, số khác là bản đồ địa hình hoặc hành chính. Các bộ Atlas chứa nhiều bản đồ khác nhau về các loại thông tin khác nhau.
10. Tỷ lệ: Cho thấy khoảng cách trên bản đồ là kích thước nhỏ, hoàn toàn khác với bản đồ thật khi bạn đi du lịch: 1cm có thể biểu hiện 1km hoặc 10km.
Làm cho con bạn 1 bản đồ ở sân nhà bạn, ở khu vui chơi hoặc ở công viên. Giúp con ý tưởng về việc hiển thị gì trên bản đồ, ví dụ các thắng cảnh lớn, các vùng biển, vv. Sau khi con bạn đã khám phá được 1 phần, chúng sẽ muốn tự làm bản đồ của chúng. Hãy khuyến khích nỗ lực của con, cùng với giấy và bút chì màu. Đó là một cách tuyệt vời để học về phương hướng, tỷ lệ cũng như kỹ năng vận động tốt.

9 bài học của anh Lý Quí Trung về “Con đường thành công”

Lý Quí Trung là doanh nhân đã sáng lập chuỗi nhà hàng Phở 24. Tôi đã đọc 2 cuốn sách của anh về nhượng quyền thương hiệu và kinh doanh nhà hàng, đúc kết các bài học từ kinh nghiệm thực tế của anh. Tôi học được nhiều thứ trong 2 cuốn sách đó và đã áp dụng trong công việc của Bóng Bay. Quan sát con người doanh nhân của anh, tôi cũng tham khảo được nhiều về cách anh cân bằng suy nghĩ và cuộc sống để theo đuổi các mục tiêu kinh doanh của mình.
Đây là tóm lược buổi chia sẻ của anh Lý Quí Trung tại Đường sách TP HCM ngày 27/1/2018. Bài tóm lược này tôi copy từ Facebook của bạn Trương Hồng Hà, là tác giả bài này. Link bài viết gốc có ở cuối bài này. Tôi có sửa 1 vài lỗi chính tả và ngắt 1 vài câu cho rõ ý của bạn Hà, tuy nhiên chỉ là 1 vài mục rất nhỏ và tôi tin không ảnh hưởng gì đến bài viết của bạn. Cảm ơn bạn Hà đã đồng ý khi tôi hỏi xin bạn đăng lại bài này lên blog của mình!
(Bắt đầu bài của bạn Trương Hồng Hà)
Trong một ngày hết sức đặc biệt đối với Việt Nam, đó là trận chung kết U23 Châu Á sẽ diễn ra chiều nay vào lúc 15h, sáng nay hội thảo diễn ra với không khí hết sức náo nhiệt, ai cũng đang háo hức cho trận đấu chiều nay. Hoà trong không khí ấy, hội thảo do Group Quản trị và khởi nghiệp diễn ra vào buổi sang, thu hút khá đông các bạn trẻ, doanh chủ tham gia. Điều thú vị, theo chia sẻ của anh Lý Quý Trung, đây là một trong những lần hiếm hoi anh về VN chia sẻ với một sự tham gia đông đảo của cộng đồng khởi nghiệp sau 5 năm anh nhượng lại thương hiệu Phở 24 và sang Úc để định cư cùng gia đình.
Buổi chia sẻ diễn ra trong không khí hết sức thân tình và cởi mở. Nhìn vẻ ngoài và khí chất, ít ai đoán được người đàn ông này cũng đã ngoài 50. Thế nhưng tinh thần vẫn hào sảng, những chia sẻ của anh vẫn rất đầy máu lửa. Tựu trung lại, anh mang đến cho những bạn trẻ tham gia hôm nay nhiều bài học giá trị được đút kết từ thực tế của những gì mà anh đã và đang trải nghiệm.
Anh Trung cho biết, lần gần nhất anh chia sẻ trước cồng đồng với một số lượng đông đảo và nói về Phở 24 chính là cách đây 7 năm trước tại một Hội nghị đỉnh cao trong lĩnh vực F&B của thế giới. Ngày ấy có quá nhiều thương hiệu lớn trong ngành hội tụ về đây. Và anh với Phở 24 cũng là một đại diện. Choáng ngợp trước những anh cả trong ngành, trong phút chốc, suy nghĩ thoáng qua trong anh là một chút lo lắng và rồi anh sợ mình phải khớp khi đứng trên sân khấu. Bởi lẽ Phở 24 lúc bấy giờ dù đã đạt được một số thành quả nhất định, nhưng so với các anh cả khác thì còn quá nhỏ và là hạt cát trong ngành F&B và nhượng quyền thương hiệu.
Theo anh chia sẻ: ở tại thời điểm Phở 24 ra đời với mô hình nhượng quyền thương hiệu thì chúng ta có quá nhiều điều chưa có nền tảng, cơ sở để phát triển. Bởi lẽ:
  • Công ty chúng ta còn quá nhỏ
  • Đất nước đang trong vận hội của nền kinh tế mới mở cửa thật sự và đang hội nhập mạnh mẽ
  • Ở nước mà chúng ta chưa có một chuỗi nhượng quyền nào để làm cơ sở, case study thực tế.
  • Ở nước mà ta chưa có cơ sở hạ tầng, hành lang pháp lý thật sự hỗ trợ cho ngành này.
  • Ở nước mà chưa có bất kỳ đơn vị tư vấn, hỗ trợ hay quỹ đầu tư cho F&B.
Và có lẽ thời điểm đó, với sự chín muồi trong cơ hội đã dẫn đến sự ra đời của Phở 24 và là sự tiên phong trong việc xây dựng nền móng cho nhượng quyền thương hiệu F&B của VN. Hơn hết, Phở còn là tinh hoa là văn hoá của dân tộc. Với Phở: chúng ta có nước súp, có rau, có bò, có bánh phở và đầy đủ chất dinh dưỡng trong 1 tô Phở mang quốc hồn quốc tuý của dân tộc. Vậy tại sao chúng ta phải mặc cảm, tự ti? Đặt ra câu hỏi như thế để rồi chính anh Trung cũng đã lấy lại được sự tự tin của mình và anh đã có một bài chia sẻ hết sức đầy tự hào, chân thành và tự tiên để nói về Phở 24 trước cộng đồng tham dự ngày hôm ấy. Đến nỗi, những khách tham dự hôm anh đã phải thốt lên rằng: Phở 24 tuyệt vời quá, và anh Trung đã thật sự “still show (cướp diễn đàn”) của những thương hiệu khác tại hội nghị ngày hôm ấy. Để rồi, chính bài trình bày ấy qua cách dẫn chuyện của anh Trung, đã có bao khách tham dự đã quyết định ngay rằng họ sẽ đến VN và thưởng thức xem món Phở VN tuyệt vời ra sao.
Với các dẫn chuyển nhẹ nhàng như thế, anh Trung đã dẫn chuyện đến những câu chuyện mà anh muốn chia sẻ ngày hôm nay thông qua các tip thú vị. Người tham dự với tư cách cá nhân xin rút ra vài điểm thú vị mà mình xem đây là những bài học đắt giá, xin mạn phép được chia sẻ lại với các anh chị thành viên trong Group.
1. Bài học số 1: SỰ TỰ TIN MÃNH LIỆT CÓ THỂ GIÚP CHÚNG TA ĐỦ SỨC MẠNH, ĐỦ CAN ĐẢM ĐỂ ĐỨNG VỮNG Ở NƠI NHIỀU CẠNH TRANH TRONG CÔNG VIỆC VÀ CUỘC SỐNG
Anh Trung dẫn dắt bằng chính câu chuyện về sự thành công của U23 Việt Nam trong mùa giải năm nay. Đó là một sự đặc biệt lạ thường trong đội tuyển U23 năm nay, bởi lẽ những cầu thủ năm nay, chưa chắc gì có được những tuyển thủ điêu luyện về trình độ cá nhân của lứa Công Vinh, Văn Quyến, thế nhưng điều gì đã làm nên sự khác lạ cho đội tuyển năm nay, với một điều mà chưa ai dám nghĩ đến là VN vào chung kết. Câu trả lời chính là SỰ TỰ TIN, các tuyển thủ chúng ta đã vượt qua được CHÍNH NỖI SỢ HÃI rằng chúng ta là một nước nhỏ, một nền bóng đá còn thấp. Và những gì chúng ta đã và đang chứng kiến là các cầu thủ đã mạnh mẽ trong từng đường bóng, đó là sự ăn miếng, trả miếng, là sự tự tin trong từng nét mặt, pha bóng dứt khoát. Và với LÒNG TỰ TIN đó, chúng ta đã có được chìa khoá cho những chiến thắng vang dội.
Trong kinh doanh, nếu mỗi người Khởi Nghiệp chúng ta vượt qua ranh giới giữa TỰ TI và TỰ TIN thì đó sẽ là điểm mốc để có SỨC BẬT cho những mục tiêu đã được hoạch định.
2. Bài học số 2: ĐỊNH NGHĨA LẠI XEM THẾ NÀO ĐƯỢC GỌI LÀ THÀNH CÔNG ĐÚNG NGHĨA?
Có rất nhiều quan điểm về thành công, một khái niệm khá chung chung. Thế nhưng nếu ta chia nhỏ ra và đi sâu vào từng loại thành công thì có những dạng thành công mà chúng ta hay thường nhắc đến:
- Tài chính: Thành công về mặt vật chất, tiền bạc.
- Công việc: Thành công trong sự nghiệp và có một cơ ngơi, địa vị xã hội nhất định.
Theo chia sẻ quan điểm cá nhân, anh Trung cho rằng: Thành công không chỉ là khi bạn đạt được các mục tiêu về Công việc, tài chính hay Gia đình; mà thành công còn là việc phải bao gồm thoả mãn những CÁI RIÊNG , những cái CÁ NHÂN HOÁ, NIỀM VUI CÁ NHÂN. Trong quá trình Khởi nghiệp với Phở 24, anh có một nguyên tắc mà bạn bè ai cũng lạ: Với anh, sau 7-8 tối là dành cho gia đình, một khoảng thời gian thật sự cho cá nhân, gia đình và không còn công việc, không còn những cuộc hẹn chen vào. Một ngày bạn đã có quá nhiều thời gian dành cho công việc và nhiều người đã bỏ quên mất gia đình của mình. Mải mê đi theo công việc, kinh doanh mà chúng ta quên mất người thân, những người yêu thương mình. Có người cho rằng, đối với họ làm việc là niềm vui và tìm thấy niềm vui trong công việc. Theo anh chia sẻ, đó không phải là thành công, nếu chơi là phải vui, mà vui mới chơi; vui trong công việc khác xa với việc có được niềm vui thật sự trong lúc chơi.
3. Bài học số 3: GIỮ ĐƯỢC THĂNG BẰNG TRONG CUỘC SỐNG LÀ ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI.
Thời điểm làm Business ở VN, anh có rất nhiều thứ cần phải xắn tay áo vào thực hiện mỗi ngày: Vận hành chuỗi Phở 24, mang nhượng quyền Break Talk và một số thương hiệu khác về VN, rồi các nhà hàng khác của gia đình. Giữa bao nhiêu thứ cần phải lo trong 1 ngày như thế, trong khi anh ấy cũng chỉ có 1 mà thôi. Cách như thế nào để có thể quán xuyến và hệ thống vẫn cứ vận hành trơn tru. Anh cho rằng, đó là lúc anh cần có SỰ ÍCH KỶ CÁ NHÂN cho riêng mình, đó là các sở thích giải trí: Vẽ tranh, đánh Golf, chơi nhạc…Với anh, sự ích kỷ đó chính là làm những cái mà mình cảm thấy vui thật sự, vì chỉ khi vui khi làm điều mình thích thì mới có thể giữ THĂNG BẰNG trong cuộc đời, để rồi từ đó anh có thể TÁI TẠO NĂNG LƯỢNG cho những công việc tiếp theo.
Sự lựa chọn cách sống THĂNG BẰNG, biết buông cái cần buông và nắm cái cần giữ đúng lúc và đúng việc với anh đó là một sự thành công. Nếu như bạn mở 1 nhà hàng và mang hết tất cả người gia đình vào để quản lý vận hành thì chắc chắn nhà hàng sẽ tạo ra sự chặt chẽ, ít bị rủi ro thất thoát hơn việc bạn thuê một đội ngũ người ngoài vào làm thay mình và khi đó việc mất mát đi từ 10-20% chi phí và mức lợi nhuận là chuyện bình thường. Và đó chính là sự lựa chọn của cuộc đời bạn, Thành công nhất định của con người là SỰ LỰA CHỌN, anh Trung chia sẻ.
4. Bài học số 4: CẦN BUÔNG BỎ NHIỀU THỨ VÀ RA QUYẾT ĐỊNH NGAY VÀO THỜI ĐIỂM CẦN THIẾT
Anh chia sẻ vui rằng, chính bản thân lại là người rất giỏi trong việc đóng của các nhà hàng do chính ta mình gây dựng. Việc mở 1 nhà hàng hay 1 công ty sẽ rất dễ dàng, tuy nhiên đóng của hay giải thể thì lại vô cùng khó. Bởi lẽ khi đó, chúng ta sẽ sĩ diện mà cố gắng cầm cự và cái tôi quá lớn làm chúng ta không đủ dũng khí để khép lại cánh cửa đó. Làm thế nào để vượt qua nỗi sợ hãi, vượt qua sự mệt mỏi khi phải giải quyết những vấn đề sau khi đóng của hay kết thúc 1 business?
Bạn sẽ rất “hại não”, anh ví von chia sẻ khi bạn đối mặt vấn đề này. Vượt qua điều đó, anh Trung bảo, sẽ rất nhẹ nhàng trong suy nghĩ. Anh đã từng gây dựng và mơ rất nhiều nhà hàng, nhưng cũng chính anh là người đóng cửa các nhà hàng ấy nếu như Business có vấn đề. Ngừng một cuộc chơi đúng là không dễ dàng chút nào. Cứ đeo bám, cứ tiếp tục, bạn và tôi sẽ đánh đổi và mất rất nhiều cái được gọi là CHI PHÍ CƠ HỘI cho sự trì hoãn đó. Người làm Business quan trọng nhất là làm sao để đủ dũng khí, đủ bản lĩnh để đóng cửa mô hình kinh doanh đã gây dựng thì đó cũng là một thành công.
5. Bài học số 5: LÒNG MONG ĐỢI VÀ MỤC TIÊU KHI LÀM BUSINESS
Khi sang định cư tại Úc, anh có mở 2 nhà hàng kinh doanh, hiện tại đã đóng của nhà hàng đầu tiên nhiều năm trước. Khi anh mở ra nhà hàng này, anh có nhiều mong đợi cần đạt được:
+ Muốn test mô hình kinh doanh chuỗi F&B mới, mong muốn học hỏi kinh nghiệm vận hành nhà hàng ở Úc.
+ Tự mua cho mình một vé để trở lại với công việc kinh doanh nhà hàng sau 3 năm qua Úc định cư mà vẫn chưa làm gì - để dành thời gian cho gia đình, con cái.
Chi phí để vận hành một nhà hàng ở Úc là khá cao, với nhà hàng đầu tiên anh đã đầu tư vào 300,000 USD, với chi phí này có thể mở được nhiều nhà hàng tại VN.
Khi nhà hàng đầu tiên đã đạt được lòng mong đợi, sự kỳ vọng rồi, cộng thêm nhiều các yếu tố khác nữa, khi đã hoàn thành sứ mạng thì anh đã quyết định dừng lại để đóng cửa. Ở đây chúng ta cần phân biệt thật rõ giữa hai khái niệm: “LÒNG MONG ĐỢI” và “MỤC TIÊU – GOAL”. Nếu khi làm Business Plan mà không rõ thì chắc chắc bạn sẽ tổn thương và tổn thất rất nhiều.
6. Bài học số 6: QUYẾT ĐỊNH BÁN CÔNG TY VÀO THỜI ĐIỂM CHÍN MUỒI
Khi khởi nghiệp thì thái độ, tâm lý kinh doanh tích cực là vô cùng quan trọng. Bạn phải đủ sự tỉnh táo trong những thời khắc được cho là định mệnh của đời mình. Mc Donald’s khi vào VN kinh doanh, họ phải chịu lỗ ít nhất từ 5 - 10 năm để tạo thị trường và đó là lỗ có kế hoạch. Chúng ta phải biết được rằng, đâu là những khoản lỗ theo kế hoạch, đâu là lỗ đột xuất. Cần cân nhắc những yếu tố đó, đồng thời lòng mong đợi của chúng ta chỉ nên đi đến 1/3 ngọn núi là vừa, còn tham vọng, mục tiêu thì lại là chinh phục đỉnh núi. Chỉ khi có những suy nghĩ ấy, bạn sẽ nhẹ nhàng, tách bạch là ổn. Nếu còn nhập nhằng, đó sẽ là bể khổ cho công việc kinh doanh. Xây dựng Business Plan cũng nên có Plan làm sao để bạn thoát ra chúng, không chỉ có việc nhảy vào.
Trong chơi bài Poker có một thú vị là người chơi cần phải chờ con tẩy để xoay bài liên tục. Những ai vội vàng sẽ ra quyết định ngay và không chờ đợi được con tẩy xoay vòng để thắng. Người chơi Poker giỏi là người phải dám bỏ, dám chờ và dám chạy (xoay vòng) và trụ lại được trong sự kiên nhẫn cao độ, thì họ mới chiến thắng thật sự. Đã có những lúc, anh Trung ra hồ câu cả 1 năm trời mà chỉ câu được có 1 con cá. Quá trình chờ đợi, kiên nhẫn ấy chính là sự thú vị thăng hoa ra nhiều ý tưởng kinh doanh khác.
Quyết định bán công ty chờ thời cơ, suy nghĩ về những ý tưởng chín muồi thì xác xuất thành công sẽ cao hơn. Tuy nhiên, cái quan trọng hơn, chính là làm sao để bạn có thể enjoy và thoải mái ngay trong quá trình chờ đợi ấy.
7. Bài học số 7: TẤT CẢ NHỮNG Ý TƯỞNG KINH DOANH CẦN PHẢI ĐƯỢC GHI NHẬN LẠI
Ý tưởng về sự ra đời của Phở 24 đã được anh hoạch định từ nhiều năm trong những trang giấy ở thời anh đi du học và làm khách sạn sau này. Và chính khoảnh khắc trao đổi cùng gia đình, và sự quyết định đã có thương hiệu Phở 24. Đó không phải chỉ là ý tưởng mông lung, hay một ý nghĩ thoáng qua, mà đó là cả một sự chuẩn bị trong thời gian dài. Do đó, bất kể điều gì xảy đến, bạn cũng nên ghi nhận lại, vì đó là cơ hội tương lai của bạn.
8. Bài học số 8: TRONG CUỘC SỐNG CÀNG ÍT LỆ THUỘC NGƯỜI KHÁC HAY BẤT KỲ ĐIỀU GÌ CÀNG TỐT.
Nghe anh chia sẻ có vẻ hơi mâu thuẫn, bởi chúng ta hiện đang lệ thuộc lẫn nhau theo sự phân công xã hội. Trong khởi nghiệp, bạn sẽ có rất nhiều sự lệ thuộc để có thể duy trì và tổn tại được: Nhân viên, đối tác, nhà cung ứng… Trong ngành nhà hàng, bạn sẽ lệ thuộc rất nhiều ở đầu bếp, thậm chí là rất lệ thuộc. Trong 1 business, nếu công việc kinh doanh của công ty chỉ lệ thuộc vào người điều hành, thì liệu rằng những nhà đầu tư có dám bỏ tiền vào? Bởi vì họ không biết rằng, nếu như người này rời công ty, thì công ty sẽ ra sao. Quản trị công ty nên là quản trị theo system (hệ thống) để vận hành thì mới tạo nên giá trị công ty, chứ không phải giá trị công ty là sự lệ thuộc vào 1 người hay một nhóm người quan trọng.
Do đó, anh khuyên rằng, chúng ta nếu làm được gì thì làm, còn những cái nào cần phố hợp thì mới phối hợp, chứ đừng quá lệ thuộc vào ai đó.
Một sự lệ thuộc khác cần được nhắc đến là tránh lệ thuộc quá vào ngân hàng. Vì sao lại thế? Trong khi vay mượn là cách để dung đòn bẩy tài chính và tăng trưởng công ty. Thế nhưng, ranh giới giữa 2 điều đó mỏng manh lắm, và chúng ta có đủ tỉnh táo khi ra quyết định? Trong kinh doanh cần phải giữ thăng bằng giữa vốn vay và vốn tự có, để chúng ta có thể đi thăng bằng như 1 nghệ sĩ biểu diễn xiếc đi trên dây. Cách đây nhiều năm, chính sự chia sẻ của anh Dũng (Lò Vôi) về việc anh ấy đã xoá nợ vay ngân hàng, chính là bài học đắt giá dành cho anh, và do đó anh cũng không phải vay nhiều trong quá trình xây dựng Phở 24. Vài năm sau đó, khi khủng hoảng ngành ngân hàng diễn ra, thì anh chiêm nghiệm rằng, chính những chia sẻ của anh Dũng là quá sắt đá và nếu để lệ thuộc quá nhiều vào ngân hàng, thì điều kinh khủng sẽ xảy đến.
9. Bài học số 9: ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT LÀ MÌNH PHẢI BIẾT MÌNH MUỐN CÁI GÌ (THEO THIỀN SƯ THÍCH NHẤT HẠNH)
Trong kinh doanh, mình phải nắm rõ điều này nhất, bởi sẽ có những lúc mình đang đứng ở ngã tư đường và không biết đâu thật sự là điều mình muốn. Sẻ chia thật lòng, anh Trung cho biết hiện tại mình đang ở trạng thái như thế, nhưng anh cảm thấy hết sức nhẹ nhàng. Có lúc anh muốn vận hành chuỗi nhà hàng theo mô hình mới, có lúc anh nghĩ mình sẽ lập công ty tư vấn, hay là dựng xây một quỹ đầu tư thiên thần. Nhưng anh lại nghĩ rằng, mình đã “GIÀ” rồi, và thật sự cái nhiệt để làm những điều đó sẽ không còn như ngày anh làm Phở 24. Có lẽ trong thời gian đến anh sẽ chọn việc làm 1 quỹ đầu tư trong mảng F&B và thật sự đó là điều anh yêu thích, điều anh mong muốn. Quan trọng là mình muốn thành công hay hạnh phúc, hay mình đang là nạn nhân của thành công. Hạnh phúc theo anh phải bao hàm cả thành công. Còn Sự nghiệp phải có gia đình mới có thành công và hạnh phúc thật sự.
Trên đây là 9 bài học của anh Trung chia sẻ trong buổi Hội thảo hôm nay, với vài ý tóm lược lại, rất hy vọng sẽ bổ ích cho anh chị em trong cộng đồng Khởi nghiệp của Group Quản trị và Khởi nghiệp.
Người tóm lược: TRƯƠNG HỒNG HÀ (NIỀM TIN)

Thông tin bổ sung cho bài:
1. FB anh Lý Quí Trung: https://www.facebook.com/lytrungmai
2. Các cuốn sách của anh Lý Quí Trung bán trên Vinabook: https://www.vinabook.com/tac-gia/ly-qui-trung-i5085
3. Bài viết của bạn Trương Hồng Hà trên Facebook: https://www.facebook.com/niemtincuocsong/posts/10212788304276708

Trực tiếp trả lời khách hàng hay sử dụng tài liệu sản phẩm?

Trong bán hàng, rất nhiều KH biết rất ít hoặc không biết gì về thứ hàng hóa mình định mua. Do đó trong quá trình mua bán, người mua sẽ hỏi rất nhiều câu hỏi về sản phẩm. Nguời bán sẽ phải trả lời, cung cấp đủ thông tin để thỏa mãn người mua, nếu họ muốn bán hàng cho người mua tiềm năng đó.
Ảnh chả liên quan. Mã Pí Lèng, Hà Giang 1 năm nào đó.
CUNG CẤP ĐỦ THÔNG TIN SẢN PHẨM CHO KHÁCH HÀNG là 1 việc không đơn giản đối với bất kỳ người bán nào.
Có thể làm tài liệu in kèm sản phẩm, hạn chế là nếu KH chưa cầm nắm sản phẩm thì không tiếp cận được thông tin này.
Có thể công bố thông tin sản phẩm ở quảng cáo, tờ rơi gửi tới KH.
Thời hiện đại thì có website và các trang mạng XH để công bố thông tin sản phẩm để mọi người có thể tự vào tìm hiểu mà không cần liên lạc với người bán.
TUY NHIÊN, cho dù đã làm đủ các điều đó, KH vẫn có 1 quyền tối thượng của họ để phủ định công sức của người bán, đó là QUYỀN KHÔNG THÍCH ĐỌC TRƯỚC. Kết quả là khi gặp nhau, người mua tiềm năng không có thông tin gì, và sẽ hỏi hỏi và hỏi người bán.
Trong trường hợp đó, người bán hàng trực tiếp, là người đang TRAO ĐỔI TRỰC TIẾP với khách hàng (gặp nhau, điện thoại, email, chat...), sẽ đứng trước 1 số lựa chọn ứng xử với những người mua chỉ thích hỏi mà không đọc trước gì hết:
1. Trả lời khách hàng đầy đủ, lần lượt, kiên nhẫn...cho tới khi KH thỏa mãn. Việc này đôi khi nhanh, nhưng đa số sẽ tốn nhiều thời gian, dẫn đến bên bán tốn nhiều nguồn lực (tiền) cho việc trả lời, bởi vì khi người bán trực tiếp trả lời thì họ không còn làm được bất cứ việc gì khác nữa, tức là lương của họ sẽ chỉ dành để trả lời khách hàng.
2. Hướng dẫn KH tự tìm câu trả lời ở các nguồn khác, xin phép sẽ hỗ trợ thêm sau khi KH đã xem các nguồn kia và có nhu cầu hỏi tiếp. Đây là 1 lựa chọn ít tốn nguồn lực hơn, nhưng có thể làm khách hàng khó chịu. Không thể biết tỷ lệ KH quay lại mua hàng sau lựa chọn này là bao nhiêu %. Nếu lựa chọn cách này thì người bán thì đành phải hy vọng KH sẽ có đủ kiên nhẫn để tự tìm hiểu rồi sẽ quay lại mua hàng hoặc hỏi tiếp. Chắc chắn có khá nhiều KH sẽ NGAY LẬP TỨC BỎ ĐI để tìm người bán khác, vì thấy cách này là họ không chấp nhận.
Tùy quan điểm bán hàng, giá trị hàng hóa, phương thức kinh doanh và chiến lược của mỗi người bán để họ chọn cách 1 hay cách 2. Chẳng có câu trả lời cố định nào cho tất cả người bán.
Bongbay.vn trong đa số trường hợp chọn cách 2. Chúng tôi cố gắng để dần dần bổ sung mọi thông tin liên quan đến sản phẩm lên website bongbay.vn. Mọi khách hàng có thể tham khảo thông tin trước về sản phẩm mà chưa cần liên hệ với chúng tôi. Điều này giúp chúng tôi có thể tập trung thêm nguồn lực của mình cho các công việc khác trong quy trình bán hàng và phục vụ khách hàng.
Link đính kèm đây là 1 số câu hỏi thường gặp liên quan đến bút máy học sinh mà khách hàng của Bongbay.vn hay hỏi chúng tôi. Tham khảo các thông tin này giúp khách hàng, các bậc cha mẹ, có thêm hiểu biết về sản phẩm bút máy học sinh các con đang học tiểu học sử dụng hàng ngày.
(bài này là Post cũ từ FB)

Bạn


2 cậu bé ở Lìm Mông, Mù Căng Chải, Lào Cai 2014
1. BẠN: Người làm cùng cái gì đó, có thể giúp đỡ mình. (Bọn hỏi giúp mà không giúp éo phải bạn nhé. hehe)
2. BẠN BÈ: Một loại bạn nhàn nhạt, kiểu bè lũ. Đại khái nhậu với nhau thì được nhưng kể chuyện bị người yêu bỏ với nó thì nhầm mn địa chỉ!
3. BẠN ĐƯỜNG: Đi cùng 1 con tuyến đường với mình. Bạn này hay phết, trở thành bạn từ lúc gặp phút giây đầu tiên, rồi chia tay thì hầu hết không bao giờ gặp lại nữa! (ấy là cái thời chưa có Facebook, bây giờ bạn đường thành hết BẠN FB chỉ sau nửa nốt nhạc - lúc đt có online được). Bạn đường trong thời gian làm bạn rất thích. Xa lạ mà gần gũi, xa lạ mà thân quen, xa lạ mà giúp nhau hết mình (thường thế). Ối đôi sau thành mn BẠN ĐỜI vì từng là bạn đường của nhau.
4. BẠN ĐỒNG NGHIỆP: Cũng là một loại bạn đường thôi, đường làm ăn, đường công tác. Làm với nhau lâu, cỡ 5-7 năm trở lên thì bạn đồng nghiệp đa số thân nhau, gắn bó phết. Thật ra cũng tuỳ văn hoá cái chỗ làm, và có hạp nhau hay không nữa. Đầy bạn đồng nghiệp sau không làm với nhau nữa thì cũng ngọt hơn nước ốc tí, không có gì ghê gớm. Cái bọn nhẩy việc nhiều (như mình) thì bạn đồng nghiệp phải hạp là chính. hehe. Thích nhau là thích con người, tính cách, chứ đồng nghiệp nhiều bỏ bố, chơi sao xuể. hehe
5. BẠN PHỔ THÔNG, BẠN ĐẠI HỌC (BẠN ĐỒNG MÔN): Cũng là bạn đường như bạn đồng nghiệp, học chung trường/lớp. Hầu hết bạn này là bạn bè, chơi khá thân và giúp đỡ nhau mỗi khi cần. Học với nhau có lẽ là quãng thời gian thú vị, nên bạn học thường có nhiều kỷ niệm, ăn chơi đập phá với nhau nhiều chuyến, yêu đương loạn xạ nhất cũng là giai đoạn này. Học sinh thường chưa ...người lớn, nên cũng đầy bạn học chỉ vì chuyện cãi nhau xem con mèo đang lên hay xuống bậc thang, hoặc chuyện nuôi cá bể kính cm gì đấy mà át xít bèm bem nhau không thèm chơi nữa, có khi kéo dài cả vài chục năm trời (như mình với bạn Đinh Tiến Dũng và bạn Tue Nguyen Minh. hố hố). Bọn cao thủ thì có BẠN TÌNH là bạn học. Bọn xuất chúng thì có BẠN ĐỜI là bạn học (như mình!). kkk
6. BẠN CŨ: Không hiểu đây là cái thể loại bạn gì!? Đây thật ra là bạn bè nhưng lâu ngày mới gặp lại nên gọi là BẠN CŨ. Nhưng đôi khi cũng là bạn nhưng phang nhau rồi, gọi là bạn cũ tức là x còn là bạn nữa.
7. BẠN ĐỒNG HƯƠNG: Đây đích thị là 1 loại bạn nhận vơ! Chỉ vì ở cùng nhau 1 vùng nào đó, đôi khi cùng miền, thậm chí cùng đất nước...vơ hết lại thành nhóm bạn đồng hương (không biết ngượng!) Ơ nhưng mà bạn này hay giúp nhau phết, chỉ 1 cái cớ nhạt toẹt toèn toen thế mà sau có khi thành bạn thân nữa cơ. hehe
8. BẠN NHẬU: Bạn này nghe thì nhảm vãi, nhưng ngẫm thì thấy bạn này cực quý. Có phải ai mình cũng nhậu với x đâu? Nhậu là khi người ta dễ tìm về cái trym (trái tym) mình nhất, sống thật nhất, nên bạn này thật ra phải chọn kỹ, vì đa số có tí men vào rồi là tâm sự đủ chuyện, từ mới thích em nào tới sắp bỏ việc hoặc chửi lão xếp không ra cái gì... Thế nên thường xuyên được ai đó gọi đi nhậu thì tức là bạn được họ khá là coi trọng, tất nhiên trừ khi có thằng chỉ gọi bạn đi nhâu khi nó sắp hỏi vay tiền bạn (nhiều phết).
9. BẠN TÌNH: 2 chữ lói nên tất cả. Nhưng mà có phải bạn tình là bạn để làm tình hay không? Giả nhời khoai phết! Ngoại tình (theo nghĩa thông thường), hết yêu chồng/vợ rồi, đi yêu người tình, có gọi là bạn tình hay không? Khồng, đấy là người yêu, x phải bạn tình òy. Thôi ai đang là bạn tình của nhau vào giải thích thêm mục 9 này nhé, mềnh chịu! hehe
10. BẠN ĐỜI: Bạn x bỏ được, phải chịu đựng nhau cả đời! hehe. Đùa tý, chữ bạn đời này hiểm vãi: Làm bạn cả đời! Không có mối quan hệ nào gắn kết hơn được loại bạn này, kể cả quan hệ máu mủ ruột thịt! 2 người xa lạ hoàn toàn, về nhà nhau ở, ngày nào cũng gặp nhau, đêm nào cũng phải/được/bị ngủ với nhau (- khi đi công tác)! Làm không biết bao nhiêu việc trên đời với nhau, sản xuất ra cả 1 đống người khác cùng nhau, thật là vãi chưởng! :D Thật ra, mặc dù là bạn đời thật, nhưng nhiều người cũng có ...nhiều bạn đời, tức là bạn đời có thể chỉ của 1 giai đoạn thôi, chứ x phải cả đời...như là mơ! Nếu là bạn đời thật, cả đời làm bạn, thì chúng ta cũng nên ngả mũ ra mà ngưỡng mộ họ, vì cái sự chịu đựng được nhau cả 1 đời - đời duy nhất họ có!
HẾT.
(Thật ra còn BẠN CHÓ nữa, tức là bất kỳ loại bạn nào bên trên nhưng phang mình. hehe)
 CÁC BẠN FB ƠI, ỦNG HỘ WWW.BONGBAY.VN NHÉ! ;)
(Lưu lại post FB ngày 23/5/2015)

1 cơ hội hợp tác làm ứng dụng phần mềm thất bại của tôi

Kỷ niệm về 1 cơ hội hợp tác làm ứng dụng booking không thành của tôi. Đúng ra là dự án chưa hề triển khai. Nhưng cái gì cũng phải bắt đầu từ tiền khả thi trước :)
Đây là bản mô tả dự án vào giai đoạn giữa, khi tôi lãnh trách nhiệm tổ chức và được nhắm làm CEO khi mô hình hoạt động.

Bản mô tả dự án HCB
Người lập: Cấn Đình Việt. Ngày lập: 5/3/2017.     Người nhận: anh K
  1. Đặt vấn đề

18/2/2017: Anh K hẹn Việt tại cafe LĐ bàn hợp tác để Bongbay.vn bán sản phẩm mới. Anh K yêu cầu là Việt phải là người làm trực tiếp, quản trị, thực thi. Việt đồng ý. 2 anh em trao đổi về các khả năng có thể triển khai. Hẹn 1 tuần sau trao đổi tiếp.
1/3/2017. Anh K và Việt gặp lần 2 ở cafe LĐ. Anh K nói có thể sẽ chuyển từ ý định bán hàng online sang làm 1 ứng dụng/web booking dịch vụ Y (tạm gọi HCB). Người đề xuất bài toán này là anh T, bạn anh K.
4/3/2018: Anh K, anh T và Việt cafe tại MS trao đổi về dự án.
Việt có đối tác công nghệ và là bạn: anh Q. Việt và Q đã cùng nhau triển khai nhiều việc từ năm 2000. Việt  đã trao đổi thông tin với Q để bàn giải pháp kỹ thuật và phương án triển khai xây dựng HCB. Kế hoạch của Việt là nếu dự án triển khai thì sẽ cân nhắc chọn Q là Giám đốc kỹ thuật (CTO).
Đây là bản mô tả dự án của Việt, dựa trên các thông tin có được từ 3 người và tính toán của Việt.
  1. Hình dung của Việt về HCB

  1. HCB là ứng dụng/web đặt chỗ dịch vụ M cho khách hàng (Giống Agoda, Booking trong lĩnh vực đặt phòng hotel).
  2. Đối tượng của HCB có 2 nhóm: Các nhà cung cấp dịch vu và các cá nhân muốn đặt trước dịch vụ M.
  3. Doanh thu của HCB: 1  là phí 10-15% doanh thu của nhà cung cấp cho các giao dịch đặ qua HCB và triển khai thành công. 2 là doanh thu từ quảng cáo trên HCB.
  1. Kế hoạch sau 1 năm

  1. HCB là ứng dụng/web đặt chỗ dịch vụ M số 1 Việt Nam về thương hiệu, doanh số, lợi nhuận.
  2. Số lượng nhà cung cấp dịch vụ tham gia: 1000. Số lượng khách hàng tạo tài khoản: 100.000. Số nhà cung cấp có KH book hàng ngày: 300. Số lượng giao dịch 1 ngày: 1000
  3. Doanh thu tháng thứ 13 (sau 1 năm): 1.200.000.000 VND/tháng.
  1. Đề xuất của Việt về thực hiện dự án

  1. Lập công ty cổ phần ngay từ đầu để triển khai dự án.
  2. Thời gian ra phiên bản đầu tiên (web, app): 3 tháng kể từ ngày bắt đầu. Sau 3 tháng sẽ tổng kết giai đoạn 1 của dụ án và đưa ra các quyết định quan trọng tiếp theo cần làm.
  3. Nhân sự 3 tháng đầu: 6 người fulltime: 1 COO/CEO + 1 CTO + 2 Lập trình + 1 sales + 1 kế toán/admin.
  4. Theo dõi công việc: Báo cáo tài chính hàng tháng. Họp toàn đội dự án hàng tuần. Theo dõi và cập nhật tiến độ công việc hàng ngày.
  1. Dự toán chi phí 3 tháng đầu

  1. Dự toán số tiền tối đa cần chuẩn bị để triển khai công việc 3 tháng đâu: 500.000.000 VND
  2. Các khoản tiền triển khai sẽ có kế hoạch được đề xuất bởi COO trước và phải được HĐQT phê duyệt.

(Hết bản mô tả 1 trang A4)
Tiếp sau bản mô tả này, nhằm mục đích làm rõ càng thông tin đã trao đổi và các thành phần liên quan, còn có vài ba cuộc gặp nữa giữa 4 người tham gia dự án.
Bản thân tôi trong lúc đó đã 1 mình song song tiến hành:
- Khảo sát thị trường,
- Gặp gỡ và trao đổi với các user tương lai của App (nhà cung cấp dịch vụ, KH),
- Nghiên cứu và thử dùng các ứng dụng tương tự,
- Gặp gỡ 1 số đơn vị có kinh nghiệm triển khai app và chuyên gia IT có kinh nghiệm để học hỏi, chuẩn bị đương đầu với dụ án này.
Tuy nhiên cuối cùng anh T, chủ của ý tưởng app, người đang làm dịch vụ offline này thành công, đã quyết định delay vô thời hạn dự án. Lý do chắc có rất nhiều và không đơn giản để chỉ ra được.
Tôi học được khá nhiều sau cơ hội này. Đây là các thu hoạch lớn nhất:
- Tôi đọc 4 cuốn sách về các kỹ thuật, phương pháp làm phần mềm: Agile/Scrum, Agile Y của bạn Nguyen Hien, Story mapping... Tôi đã hiểu vì sao phần lớn các dự án phầm mềm/ứng dụng thất bại. Tôi hiểu vì sao tôi luôn chửi làu bàu khi dùng 1 pm mới mà ...ngu ngu. Tôi hiểu ra là các bạn Tây đã có phương pháp để hạn chế thất bại, tăng tỷ lệ thành công của dự án phần mềm, cách làm như thế nào... Bây giờ nhìn vào 1 team làm phần mềm, tôi hay so sánh sang phương pháp kia và cảm nhận khá rõ (tôi tin là đúng) về tương lai thành công hay thất bại của team đó.
- Tôi có kinh nghiệm về cách thức trao đổi và tổ chức làm việc của 1 nhóm người (có khi toàn người mới gặp nhau) về "1 cơ hội hợp tác" chung, khi mà mọi thứ khá mơ hồ nhưng cũng khá tiềm năng :) Giờ tôi biết cần làm gì, không làm gì, để tiết kiệm cả thời gian và cố gắng làm việc hiệu quả nhất trước mỗi cơ hội.
Ngay sau dự án này, tôi lại có "cơ hội" ở 1 team khác hoàn toàn tương tự, chỉ khác lĩnh vực dịch vụ. Tôi hoàn tất chỉ sau 2 cuộc gặp và rút lui khi không thấy hướng khả thi, cả ở việc team-work và nhận thức của các bên tham gia. Dự án đầu tiên đã cho tôi bài học về sự hiệu quả đối với dự án sau: Giải tán :D



Co-parenting: khái niệm ở Việt Nam còn lạ lẫm

(Bài viết trên Facebook bạn Dương Việt Hồng, về chủ đề co-parenting - cùng nuôi dạy con đối với các cặp vợ chồng đã ly hôn. Bạn Hồng để chế độ friend nên tôi lưu lên đây cho tiện đọc. Tôi tin nhiều người cần thông tin hữu ích này, nhiều người quan tâm chủ đề này mà thiếu thông tin hoặc thiếu 1 không gian trao đổi về chủ đề này. Cấn Đình Việt)


Ở nước mình, khi bố mẹ chia tay nhau, thì mặc nhiên người ta coi là con "có mẹ thì mất bố" "có bố thì mất mẹ", chấm dứt quan hệ giữa vợ và chồng đồng nghĩa với có một ông bố/bà mẹ ra đi và sẽ xa cách trong quan hệ với con cái. Sẽ có một người nuôi con chính và thường được gọi là single mom hay single dad.
CÁC SUY NGHĨ CỔ HỦ
Tại sao lại phải như thế?
Vì căm hận người vợ/chồng nên bắt họ "trả giá" bằng cách chia cắt con khỏi họ?
Vì không yêu nhau nên một trong hai người sẽ không có quyền/trách nhiệm yêu và chăm sóc con?
Vì cuộc sống mới của hai bố mẹ có thể có sự xuất hiện của người khác và người này không cho mình chăm sóc con như mình muốn?
Vì không ở trong cùng một mái nhà nên không thể yêu và chăm sóc con được?
Vì hai người bố mẹ phải tỏ ra ghét nhau, xa cách thì mới là chia tay đúng nghĩa?
Bullshit! Tất cả là nguỵ biện.
Đành rằng con cái được hạnh phúc nhất khi hai bố mẹ sống cùng nhau trong hạnh phúc (chứ không phải trong đau khổ), nhưng một khi không may quan hệ giữa hai bố mẹ không thể tiếp tục, tại sao lại phải làm trầm trọng thêm tình hình bằng việc cố tình làm hỏng luôn cả mối quan hệ giữa mẹ-con hay bố-con?

Lý do lớn nhất thường là người bố và người mẹ đang bận đặt cái tôi của mình lên cao.
Không cho bố gặp con để trả thù bố nó. Như một người quen của tôi, anh ấy đến thăm con thì bị gia đình người mẹ xua đuổi, gọi cả công an. Đến trường nhìn con thì cô giáo bị người mẹ nhắc nhở không cho ông bố được tiếp xúc. Cái tôi của người mẹ được hả hê.
Lên mạng nói xấu vợ cũ như một vài người "tưởng là nổi tiếng" để lấy sự ủng hộ của "các công dân mạng" bất chấp việc con về sau sẽ biết mẹ nó bị nói xấu bởi chính bố mình. Cái tôi của ông bố được tôn cao.
CO-PARENTING
Trong khi đó, có một cách nuôi dạy con tốt nhất sau khi bố mẹ chia tay, đã được các nghiên cứu khẳng định, đang ngày càng phổ biến và luật hoá ở vài quốc gia, là "Co-parenting" ("Đồng nuôi dưỡng") nôm na là hai bố mẹ cùng có trách nhiệm trong việc nuôi con, dạy con và cùng tham gia vào các quyết định về con, không ai là người nuôi dạy chính. Bố mẹ không là partner của nhau nhưng vẫn trong cùng một đội nuôi dạy con.  
Trong hội nghị về chủ đề cùng nuôi dưỡng con tổ chức 7/2014 tại Bonn, Đức với sự tham gia của đại diện hơn 20 quốc gia gồm chính quyền, các nhà khoa học, người làm công tác thực tế về trẻ em và các tổ chức phi chính phủ đã có sự thống nhất về co-parenting như:
- "Đồng nuôi dưỡng" được định nghĩa là sự chia sẻ cả về các quyết định và trách nhiệm trong việc nuôi dạy và đảm bảo sự an sinh của con hàng ngày, giữa bố và mẹ, phù hợp với tuổi và mức độ phát triển của trẻ.
- Việc có một người nuôi dưỡng chính không đáp ứng nhu cầu của trẻ và các gia đình ly hôn. "Đồng nuôi dưỡng" là loại hình TỐI ƯU cho sự phát triển của trẻ, bao gồm cả trẻ của những bố mẹ có mâu thuẫn cao. Thời gian cần có để đạt được sự ổn định cho trẻ và đạt các kết quả tích cực cần tối thiểu từ 1/3 tới một nửa thời gian trong tuần.
- Luật gia đình nên đưa ra cơ hội được lựa chọn hình thức đồng nuôi dưỡng, và hình thức này hoàn toàn phù hợp với các hiến pháp và quyền trẻ em
- Hình thức này cần được áp dụng cho đại đa số các gia đình chia tay nhau, kể cả các bố mẹ có mâu thuẫn cao độ, trừ các tình huống có liên quan đến bạo hành
CÁC NGUYÊN TẮC CHÍNH
1. Không đặt gánh nặng về tình huống khó khăn lên vai con. Trẻ không thể chịu được trách nhiệm như vậy, và khiến chúng cảm thấy bất lực, bất an, và tự nghi ngờ sức mạnh và khả năng của bản thân. Ví dụ tránh nói các câu như: "Nếu bố và mẹ không ở cạnh nhau nữa con phải mạnh mẽ lên"
2. Không yêu cầu trẻ giải quyết các vấn đề của người lớn. Chúng không có khả năng hiểu hết các vấn đề của người lớn. Ví dụ tránh yêu cầu con "Bố yêu cầu con không được làm điều a, b, c vì mẹ con không đồng ý làm điều x, y, z".
Không được:
  • Không bao giờ làm hại mối quan hệ của con với người bố/mẹ còn lại
  • Không bao giờ sử dụng con làm "con tin" để trả thù người kia
  • Không bao giờ dùng con để khai thác thông tin hoặc điều khiển/gây ảnh hưởng lên người kia
  • Không bao giờ truyền cảm giác bị tổn thương hay giận dữ với người kia vào con cái
  • Không bao giờ bắt con chọn phe này hay phe kia khi lên lịch, lên kế hoạch
  • Không bao giờ biến các sự kiện chung có mặt bố và mẹ trở thành sự kiện căng thẳng
  • Không bao giờ phụ thuộc quá nhiều vào sự có mặt và hỗ trợ của con chỉ vì bạn bị tổn thương và cô đơn
  • Không bao giờ quá phụ thuộc tình cảm đến mức con cảm thấy có lỗi nếu con dành thời gian cho người khác và không ở cạnh mình được
  • Không bao giờ vì thấy có lỗi mà chiều chuộng, tiêu pha thái quá để thoả mãn nhu cầu vật chất của con
Hãy làm:
  • Cùng thống nhất và đưa ra kế hoạch rõ ràng, bỏ qua các khác biệt để tập trung vào đáp ứng nhu cầu của trẻ
  • Đồng ý với người kia không bao giờ hạ thấp người kia trước mặt con. Cấm con không được thiếu tôn trọng người kia, dù bản thân bạn rất muốn nghe điều đó đi chăng nữa
  • Nhất trí về lịch đưa con đến nhà người kia, ngày nghỉ lễ, các sự kiện....
  • Nhất trí về các giới hạn và dạy con cách cư xử để mọi thứ nhất quán dù chúng ở với bố hay mẹ vào bất kỳ lúc nào
  • Nhất trí về vai trò của ông bà, họ hàng và quyền chăm sóc của họ khi con đang ở với bố hoặc mẹ
  • Chủ động trao đổi với người kia về mọi khía cạnh của sự phát triển của trẻ
  • Nhận thức được rằng trẻ con khôn ngoan và thích xem giới hạn nằm ở đâu, đặc biệt khi có cơ hội có được cái gì đó mà bình thường ra chúng khó có thể có được
  • Tham khảo ý kiến của người kia trước khi kết luận hoặc kết tội khi có việc gì xảy ra
  • Dù về mặt tình cảm có thể đau đớn, nhưng phải đảm bảo cho người kia biết về những thay đổi trong hoàn cảnh sống của bản thân để con không phải là nguồn thông tin chính
  • Cam kết cư xử bình thường về mặt cảm xúc
NẾU NGƯỜI KIA KHÔNG ĐỒNG Ý
Như trên trang của Dr Phil nói, nếu người bố/mẹ còn lại không chịu cùng hợp tác với bạn, bạn vẫn phải làm. Người duy nhất bạn kiểm soát được đó là bản thân mình. Và nếu bạn chọn con đường này, về lâu dài, con cái sẽ cảm phục bạn về điều đó. Sẽ đến ngày khi chúng lớn lên, nhìn lại và nói: "Mẹ tôi/Bố tôi đã hành xử một cách cao đẹp, với lòng tự trọng và tôn trọng để tôi cảm nhận được tôi được yêu đến nhường nào, và đã muốn tôi có được sự yên bình trong cuộc sống tôi siết bao. Tôi rất trân trọng món quà đó".
THỰC TẾ
Với con tôi, chúng tôi vẫn mãi là một gia đình, và tình cảm bố con, mẹ con không ai thay đổi được. Tôi tự hào khi chúng tôi vẫn là một team hợp tác ăn ý trong việc nuôi dạy, chăm sóc con và vẫn cùng hưởng niềm vui làm bố mẹ từ nhóc con đáng yêu của chúng tôi.
Có thể có người cảm thấy chúng tôi đang cố gắng tạo hình ảnh "gia đình hạnh phúc" trong khi thực tế bố mẹ sống hai nơi, nhưng sự thực là mỗi thời gian hai bố mẹ và con cùng đi chơi là thời gian thật sự rất vui vẻ của cả 3 thành viên. Tùng sau thời gian đầu thích nghi với sự thay đổi về nơi ở, giờ thoải mái khi nói Tùng có hai nhà và ở đâu cũng happy. Hàng ngày mọi hoạt động của con vẫn được trao đổi thường xuyên cho nhau nên không ai bị bỏ lỡ sự phát triển của con.
Hoặc cũng có người cảm thấy đây chỉ là tình trạng tạm thời, sẽ không thể duy trì khi cuộc sống có sự xuất hiện của người khác. Bản thân tôi luôn giữ nguyên tắc không để ai bước vào cuộc đời tôi nếu không tôn trọng cách nuôi dạy con của tôi và bố của con tôi, và tôi hiểu bố cháu cũng vậy.  
THAM KHẢO THÊM VỀ CO-PARENTING
Trên Web Trẻ Thơ cũng mới có một bố khởi xướng một thread về Đồng nuôi dưỡng, có cả đường link về tài liệu hướng dẫn các cha mẹ (bằng tiếng Anh): http://www.webtretho.com/forum/f22/lap-nhom-cac-ong-bo-ba-me-don-than-dang-cung-voi-chong-vo-cu-nuoi-day-con-cai-co-parenting-1913823/
Một số link tham khảo (bằng tiếng Anh):
Hãy nhớ rằng khi thế giới không hoàn hảo, không phải là số 1 thì cũng đừng biến nó về số 0 mà còn rất nhiều lựa chọn tốt đẹp khác.