20 February 2017

Cao Trí Dũng cảm nhận về thời gian học việc tại Bongbay.vn

Cao Trí Dũng là SV năm 1 Học viện ngoại giao khi em thực tập/học việc tại Bóng Bay hè 2016, hè SV đầu tiên của Dũng. Tôi quen Dũng qua 1 người khác, trong 1 nhóm CLB tranh biện của SV (Debate). Tôi đã xem phim "The Great Debater". Tôi rất phục các bạn SV VN đã có hoạt động văn minh này.
Dũng làm việc tại Bóng Bay trong 2 tháng 6 và 7/2016. Đây là bài viết cảm nghĩ của em khi tôi ngỏ lời muốn tất cả các bạn đã từng làm việc tại Bóng Bay chia sẻ vài cảm nhận về quãng thời gian đó. Cảm ơn Dũng về tất cả, em là 1 phần của Bóng Bay!
Cảm nghĩ:
Đó là hè năm nhất đại học. Tôi chân ướt chân ráo trở thành thực tập viên tại Bóng Bay, sau khi “bị dụ dỗ” từ một lần mua bút. Một tuần làm việc tổng cộng hơn hai mươi tiếng, thời gian chủ yếu vào các buổi chiều bởi công việc khi đó là nhiều nhất. Đối với một người chưa từng đi làm đúng nghĩa ở bất cứ đâu như tôi, đây là cơ hội và cũng là thử thách đầu tiên thực sự nghiêm túc trong đời.
Bóng Bay không hoành tráng, không phô trương và màu mè. Những vấn đề và thách thức của một công ty nhỏ lù lù ngay trước mắt. Từ những mảng quan trọng như sản phẩm, khách hàng, các bên liên quan,… tới những chi tiết nhỏ như gói hàng ra sao, thiết kế hóa đơn như nào,.. đều cần được cải thiện và hoàn thiện từng ngày. Có những điều có thể hoàn thành trước mắt, có những điều không phải ngày một ngày hai mà xong, có những điều cố lắm cũng không nhìn ra được. Là một phần của Bóng Bay, một đứa không có chút kinh nghiệm và kiến thức nào như tôi phải lần mò từng bước một.
Tôi được dạy về quy trình làm việc, về những công việc cần phải làm, về thái độ và kĩ năng cần lưu ý. “Một hai tuần rồi quen việc ấy mà,” anh sếp nói. Nhưng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy. Bởi, song song với những việc ngày nào cũng làm, các vấn đề mới luôn phát sinh, chẳng lần nào giống lần nào. Cái khó ở một nơi như Bóng Bay (hay tôi tin là ở bất kì nơi nào khác) với một người mới toe như tôi là ta phải đối diện với công việc không quá khó nhưng lặp đi lặp lại, tới mức nhàm chán; ngược lại với những việc thú vị nhưng không có chút kinh nghiệm nào để đối mặt. Và cái tôi được rèn đầu tiên chưa phải kiến thức, cũng chưa phải là kĩ năng gì cao siêu, mà chính là những đức tính và thái độ làm việc. “Đã làm gì thì phải làm đến cùng.” “Cái gì không biết thì phải hỏi, mà phải biết cách hỏi cho đúng.” “Em không biết thì em phải tự xoay sở, hỏi người ta ở đấy, tự mình làm được thì mới thôi, sao lại gọi về hỏi anh?” anh sếp dặn tôi như vậy trong lần đầu tiên tôi giao hàng ở bến xe Mỹ Đình. Đôi khi, đã quen việc rồi, có những thứ tan dần theo năm tháng, nằm lại mình hoặc biến đi mất, trở thành những điều tôi không thể quên được và những điều lúc nào cũng mới mẻ. Có lẽ, điều quan trọng nhất mà tôi học được, đó là phải quyết liệt. Quyết liệt với công việc và quyết liệt với chính mình. Đó cũng là điều tôi thấy có phần tiếc nuối khi ở Bóng Bay, bởi tới bây giờ nhìn lại, tôi nghĩ anh sếp vẫn nương tay với mình nhiều quá, mà khi đó tôi chưa hề nhận ra.

Ở Bóng Bay rất dễ chịu. Chúng tôi, mỗi người một việc, hết công suất khi việc đầy tay, chạy hết chỗ này chỗ nọ, rồi có lúc lại bật nhạc Lê Cát Trọng Lý và nhìn nhau không nói gì. Chúng tôi bàn luận và phản biện không chỉ về công việc mà còn những vấn đề thiết thực khác trong đời sống. Quan trọng là, chúng tôi được thể hiện mình và được lắng nghe, được chỉ dạy và được học hỏi. Một ngày mưa ngồi nghe nhạc nhìn nhau và một ngày việc tràn ra cả chiều đều trở thành kỉ niệm, đan xen vào chuỗi những ngày miệt mài khác.
Và ở đó là khởi đầu cho tuổi trẻ với công việc của tôi. Bóng Bay là luồng gió đầu tiên đưa “quả bóng” tôi “bay” trên vùng trời không còn an toàn sắp tới.

Một lần ship hàng:
Từ Linh Lang tới Hồ Đắc Di, ba quả địa cầu Đức, một xe máy, nhiệm vụ giao hàng đầu tiên của tôi.

Con xe Future Neo vững vàng nhưng ba quả địa cầu Columbus được buộc chồng lên nhau phía sau xe khiến tôi thấy mông lung cho quãng đường sắp tới. Anh sếp và tôi buộc hàng cho chắc trước, hai ba vòng quanh ba thùng hàng rồi mỗi bên xe hai nút thắt thật chặt. Tôi đội mũ bảo hiểm, trèo lên xe, lắc lắc xem đã vững chưa. Cho xe chạy thử hai ba vòng quanh con ngõ nhỏ, tới khi thấy tốc độ ổn định và êm ái, tôi mới an tâm phi ra đường.
Chiều hè nắng nóng. Tâm trạng hồi hộp khi ấy còn nặng hơn ba quả địa cầu. Tôi rẽ cua chầm chập và nhấn phanh từ khi đèn xanh còn năm giây. Từ Liễu Giai tới Đê La Thành, thẳng tới Kim Liên mới rồi rẽ vào Hồ Đắc Di, tôi rón rén như trẻ tập đi. Với tôi, chuyện tìm đường không khó. Nhưng cuối cùng, tôi loay hoay mất một lúc lâu quanh hồ bởi số nhà trên con phố này mập mờ: một địa chỉ có hai nhà khác nhau ở hai hướng khác nhau. Tôi gọi về cho anh sếp, rồi đi thẳng vào số nhà đầu tiên hỏi, rồi chần chừ, và cuối cùng cũng đến nơi khi dấn thân vào con đường còn lại.
Trên đường đi, tôi vừa ngó nghiêng xung quanh như tự nhìn lại xem người khác có đang theo dõi mình không. Cảm giác này thật lạ. Khi tham gia giao thông như một người bình thường, tôi chẳng bao giờ để ý tới những người giao hàng. Lúc này, ở vị trí ấy, tôi bắt đầu nhận ra những người đang giống mình khắp xung quanh. Những người chuyển hàng di chuyển đều đặn trên từng con phố, dưới mọi vẻ ngoài ta đã quen thuộc. Dừng đèn đỏ gần hai phút ở ngã tư Ô Chợ Dừa – Kim Liên mới, tôi có dịp quan sát kĩ hơn. Một anh chuyển đồ ăn tranh thủ lúc đèn đỏ kiểm tra lại địa chỉ trên điện thoại. Một bác chở ti vi kềnh càng sau lưng, cảm giác cũng vướng víu như tôi, chăm chú nhìn chiếc đồng hồ đếm ngược, vẻ sốt ruột. Một chiếc xe thương binh đỗ ngay gần, bên trong là những kiện hàng cát tông màu xanh. Bác lái xe thong thả nhìn đường. Giữa cái nóng mùa hè, tâm trạng nhanh nhanh chóng chóng bao trùm lên từng ngã tư, mà mỗi người mỗi vẻ vẫn hiện lên sinh động và chân thực. Những người giao hàng hiện lên với những nét rất riêng của họ, gần như với việc di chuyển trên đường, ta chẳng bao giờ để tâm.
Giao hàng, đi vài lần rồi sẽ quen. Đây có thể không phải việc khó khăn, nhưng cần cẩn thận và chu đáo như bao việc khác. Quy trình thực hiện nên khoa học. Buộc đồ phải chắc chắn. Phương tiện phải an toàn. Trước khi đi gọi điện cho khách để xác nhận. Kiểm tra kĩ càng địa chỉ. Trên đường đi tuân thủ luật giao thông. Là người mang trách nhiệm đưa món hàng từ người bán tới người mua, người giao hàng nên niềm nở với cả hai bên. Đôi khi, một hành động nhỏ nhất cũng tạo nên thiện cảm cho khách hàng của mình. Điều tối kị không được quên, ấy là luôn luôn đúng giờ và làm việc có trách nhiệm.
Tôi tin trong đời mình đây không phải là lần duy nhất tôi làm “shipper”. Tôi cũng chưa thể tường tận hết về công việc này. Dù thực ra, với nhiều người, đây không hẳn là một công việc có sức nặng. Nhưng cũng giống như những chi tiết nhỏ tạo nên một thành công lớn, đâu ai biết được có ngày việc cần mình và đưa mình đến với những cơ hội bất ngờ nào.
Chia sẻ: